KHÁT VỌNG SỐNG


​Nghịch cảnh có thể nhấn chìm những con người yếu đuối, bi quan nhưng lại là động lực để những người mạnh mẽ khẳng định được ý chí, nghị lực của mình. Và Huỳnh Tiểu Hương, sáng lập kiêm Giám đốc trung tâm nhân đạo Quê Hương, khu phố Tân Long, phường Tân Đông Hiệp, thị xã Dĩ An,tỉnh Bình Dương là một người như thế. Ngay từ những ngày còn thơ bé, khi bị cha mẹ bỏ rơi, phải sống với những người mà chị nghĩ là ông bà, cô chú của mình thì liên tục bị đánh đập, hành hạ, rồi phải lang thang, vất vưởng để tự mưu sinh và chịu sự hà hiếp triền miên nhưng tất cả đã không thể hủy hoại sức sống của một con bé còn nhom,yếu ớt, xanh xao… như chị.

Nghịch cảnh có thể nhấn chìm những con người yếu đuối, bi quan nhưng lại là động lực để những người mạnh mẽ khẳng định được ý chí, nghị lực của mình. Và Huỳnh Tiểu Hương, sáng lập kiêm Giám đốc trung tâm nhân đạo Quê Hương, khu phố Tân Long, phường Tân Đông Hiệp, thị xã Dĩ An,tỉnh Bình Dương là một người như thế. Ngay từ những ngày còn thơ bé, khi bị cha mẹ bỏ rơi, phải sống với những người mà chị nghĩ là ông bà, cô chú của mình thì liên tục bị đánh đập, hành hạ, rồi phải lang thang, vất vưởng để tự mưu sinh và chịu sự hà hiếp triền miên nhưng tất cả đã không thể hủy hoại sức sống của một con bé còn nhom,yếu ớt, xanh xao… như chị.


Bước vào thời thiếu nữ xinh đẹp, Tiểu Hương tiếp tục trãi qua những ngày tháng “sống không bằng chết” khi hết lần này đến lần khác bị bọn côn đồ hung hãn, những mụ tú bà “ máu lạnh” và cả những tên “ yêu râu xanh” hãm hại, ức hiếp. Tàn độc hơn, chúng còn nhiều lần ra tay “ thủ tiêu” chị để hòng che giấu tội ác của chúng. Nhưng, như một phép lạ, Tiểu Hương mong manh, yếu đuối ấy lại chống trả quyết liệt mọi âm mưu, thủ đoạn của chúng. Dẫu chỉ còn chút hy vọng mong manh, Tiểu Hương vẫn cố nắm lấy để được sống, được vươn tới ánh sáng của cuộc đời, bỏ lại sau lưng bóng tối, bùn nhơ luôn chực chờ vây lấy mình. Hơn thế nữa, với bản tính thông minh, nhanh nhẹn, hoạt bát và đầy năng động, sáng tạo trong bước đường kinh doanh, Tiểu Hương đã trở thành “ Đại gia” vào những năm 1990, với hàng ngàn mét vuông đất, 4-5 căn nhà và hàng chục chiếc xe hơi cho thuê. Cũng từ đây, con đường ánh sáng, chân trời hạnh phúc dần hiện rõ lên trong suy nghĩ của doanh nhân trẻ tuổi Huỳnh Tiểu Hương và thôi thúc chị phải hành động ngay, giống như chị chỉ còn một ngày để sống, để làm việc và cống hiến; đó là làm từ thiện để cứu giúp những mãnh đời nghèo khó, bất hạnh.

Hơn 20 năm dấn thân vào sự nghiệp nhân đạo, nhất là kể từ khi thành lập trung tâm nhân đạo Quê Hương vào năm 2001 cho đến nay, không ít lần Tiểu Hương nhận được những câu hỏi từ bạn bè, báo chí, lãnh đạo các cơ quan, ban ngành Trung ương và địa phương rằng: Vì sao lại chấp nhận đánh đổi cuộc sống giàu sang, sung túc, sự tự do, thoải mái của một người phụ nữ thành đạt để nhận lấy sự vất vả, cực nhọc, lo toan cả đời của một người mẹ đơn thân với hàng trăm đứa con thơ dại? Vì sao lại sẵn sàng hy sinh cả quảng đời thanh xuân tươi đẹp và hạnh phúc riêng tư vì những đứa trẻ con của thiên hạ? Vì sao lại phải bỏ ra tất cả vốn liếng, tài sản chắt chiu, gom góp được cho một công việc bị không ít người cho là dại, là khùng?... Dẫu mấy chục năm đã trôi qua, dẫu hàng ngàn câu hỏi tương tự như thế có đặt ra đi nửa thì mọi người vẫn luôn nhận được câu trả lời duy nhất từ chị, đó là: Tiểu Hương muốn cứu lấy sự sống của những sinh linh đáng thương vô thừa nhận, để cuộc đời này không phải có những Tiểu Hương thứ 2, thứ 3 và nhiều hơn thế…


Khi đón nhận những mầm sống bị bỏ rơi về mái ấm Quê Hương nuôi nấng và trở thành mẹ của chúng, việc đầu tiên mà chị Huỳnh Tiểu Hương nghĩ đến, đó là cho con có một thân phận đàng hoàng, tử tế như bao đứa trẻ bình thường khác. Dù không trọn vẹn, hoàn hảo; dù không có gì để tự hào cùng chúng bạn nhưng ít ra các em cũng được khai sinh để biết tuổi của mình; cũng được mang họ Huỳnh của mẹ Tiểu Hương để biết mình còn may mắn có một người mẹ nhân từ, độ lượng; cũng được ghi tên vào sổ hộ khẩu của đại gia đình Quê Hương để biết mình lớn lên từ đâu… Vì thế, mỗi khi gia đình có thêm một thành viên mới là các anh chị ở bộ phận hành chính - nhân sự của trung tâm lại tất tả lo chuyện khai sinh, hộ khẩu cho các em, từ việc đăng thông tin trên báo đài tìm thân nhân cho các em, đến chính quyền địa phương trình báo về việc tiếp nhận trẻ bị bỏ rơi cho đến việc hoàn tất các thủ tục cần thiết để các em có được tờ khai sinh trong thời gian sớm nhất. Điều này có ý nghĩa rất quan trọng không chỉ đối với bản thân các em mà còn đối với mẹ Tiểu Hương. Bởi, khai sinh chính là một bước ngoặc quan trọng, mở ra một cuộc đời mới, tương lai mới cho các em ở mái ấm Quê Hương. Khai sinh cũng là điều kiện cần và đủ để các em được ghi tên vào quyển sổ hộ khẩu chung của gia đình mang họ Huỳnh. VỚi mẹ Tiểu Hương, chỉ khi nào con được hoàn tất các thủ tục trên, mẹ mới an tâm về thân phận của con để chuyên tâm lo những chuyện khác. Trãi qua những khó khăn ban đầu về hồ sơ, thủ tục, giấy tờ, được sự quan tâm hỗ trợ, giúp đỡ tích cực của các cấp chính quyền địa phương, giờ đây, tất cả con của chị Tiểu Hương đều được mang họ Huỳnh, lót chử Tiểu và có tên trong quyền sổ hộ khẩu dày và dài nhất tại địa chỉ thường trú của chị: 17/15/11A Gò Dầu, phường Tân Qúy, quận Tân Phú, TP. Hồ Chí Minh. Năm 2010, quyển sổ hộ khẩu của đại gia đình Huỳnh Tiểu Hương đã được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam xác lập kỉ lục “ Chủ hộ có sổ hộ khẩu dày và dài nhất Việt Nam”, với bề dày 2 cm và dài trên 3 mét, trong đó số lượng nhân khẩu mang họ Huỳnh lót chữ Tiểu đăng kí từ năm 1999 đến năm 2010 là trên 160 người. Đến nay, con số này đã tăng lên rất nhiều. Với chị, kỉ lục này không chỉ là niềm vui, niềm tự hào mà song hành theo đó là nỗi lo, là gánh nặng đè lên đôi vai theo năm tháng...

Sau nỗi lo khai sinh, hộ khẩu, người mẹ trăm con này luôn canh cánh trong lòng nỗi lo ổn định nơi ăn, chốn ở cho con. Bởi thế, dành dụm, tích góp được bao nhiêu, chị cũng đều đầu tư xây dựng nhà ở, phòng học cho các con. Từ những ngày đầu Trung tâm nhân đạo Quê Hương mới thành lập, cơ sở vật chất còn rất thiếu thốn. Khi đó nơi ăn ở, sinh hoạt của trẻ chỉ là những dãy nhà lá được xây dựng tạm bợ trên diện tích 2.100m2. Vậy mà đến nay, trung tâm Quê Hương đã được mở rộng diện tích lên 12,000m2, với đầy đủ cơ sở hạ tầng như: nhà ăn, phòng học mẫu giáo, phòng học nghề, khu nhà ở cho các em nam, nữ, sân chơi, khu nhà trưng bày hình ảnh của Đại tường Võ Nguyên Giáp, đền thờ Họ Huỳnh…. Đặc biệt, vào năm 2016, Trung tâm Quê Hương đã hoàn thành, đưa vào sử dụng trường mầm non, tiểu học, THCS Quê Hương cũng như tiếp nhận thêm cơ sở mới tại Thôn 3, Hàm Tân, Bình Thuận từ công ty Cổ phần Đức Khải và khánh thành cơ sở III tại Tân An, Vĩnh Cửu, Đồng Nai để mở ra nhiều cơ hội thay đổi cuộc đời cho những mảnh đời bất hạnh.

 


Không chỉ lo cho các con có nơi ăn, chốn ở đàng hoàng, tử tế, mẹ Huỳnh Tiểu Hương còn quan tâm hàng đầu đến tương lai, học hành của những đứa trẻ, để chúng lớn lên không mặc cảm về thân phận của mình, cũng không phải là gánh nặng của xã hội. Vì vậy, đứa con nào phát triển bình thường đều được mẹ cho đi học tập cộng đồng ở các trường học trên địa bàn để hòa nhập với bạn bè cùng trang lứa. Đến nay, đã có gần 100 em đang được học phổ thông. Bù đắp cho những nỗi lo toan luôn đè nặng trên vai mẹ, hầu hết các em đều rất chăm ngoan, học giỏi. Những phần thưởng, huy chương, những tấm giấy khen mà con trẻ mang về chính là món quà vô giá, là nguồn động viên tinh thần lớn lao để chị có thêm niềm tin, động lực cùng các con vững bước tiến về phía trước. Đối với các em bị khuyết tật thì được học tại trung tâm. Riêng những em có nguyện vọng học nghề sẽ được mẹ tạo điều kiện cho các em học sửa xe, học may, bấm huyệt, đan cườm, nghệ thuật... Từ mái ấm Quê Hương, thời gian qua đã có  nhiều em trưởng thành và hòa nhập vào cuộc sống cộng đồng. Với những em được nuôi dưỡng ở đây khi đã trưởng thành, chị đã tạo công ăn việc làm cho hơn 4.000 em tại các công ty, doanh nghiệp Đài Loan, Công ty P&G, VMEP... Càng gắn bó và dõi theo hoạt động của Trung tâm Nhân đạo Quê Hương, chúng tôi cảm nhận được sự mãn nguyện của những đứa trẻ đang sinh sống ở nơi đây. Trong điều kiện có thể, mẹ Tiểu Hương luôn cố gắng mang đến một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc để các em vơi đi mặc cảm là trẻ mồ côi. Với tình yêu vô bờ bến dành cho con, hiện tại, người mẹ ấy đang dốc hết sức để tiếp tục thực hiện những công trình mơ ước cho con, đó là Khu du lịch sinh thái, là Làng văn hóa “ Khát vọng sống”… Tin rằng, với tâm huyết, với tình yêu con trẻ và sự chung sức của cộng đồng xã hội, Huỳnh Tiểu Hương sẽ hoàn thành những công trình mơ ước cho con, chắp cánh cho con bay đến những chân trời tươi sáng đang rộng mở phía trước…/
 
Huỳnh Tiểu Hương - Trung tâm Nhân đạo Quê Hương
 

Tin tức liên quan

SUỐI NGUỒN YÊU THƯƠNG
HUỲNH TIỂU HƯƠNG GƯƠNG SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Đánh cắp tuổi thơ - Kỳ 1: Phận mồ côi
Bà Huỳnh Tiểu Hương được trao tặng Huân chương Lao
Chuyện về những đứa trẻ mồ côi ở Trung tâm
Huỳnh Tiểu Hương – Cứu tinh của trẻ mồ côi,